Rain

Hạnh phúc tưởng chừng như đã trọn vẹn trong tay, nhưng đôi khi lại mỏng manh đến kỳ lạ. Cái được mất ở đời nào ai có thể so sánh được ? Vậy mà vẫn có lúc tưởng nhầm đã bước đúng hướng đi.

Đôi khi người ta muốn tin tưởng vào một điều duy nhất, để bước giữa cuộc đời không một chút lung lay. Là điều đúng hay sai không ai rõ được. Bởi vì hạnh phúc cũng chỉ đơn giản là có một niềm tin.

Tôi đã đứng rất lâu dưới trời mưa lạnh giá. Đã đi rất lâu trên những con đường giá lạnh. Để làm gì nhỉ? Mưa gió của mùa đông ngấm vào da thịt tôi, mặt đầy nước và giá lạnh. Vậy mà tôi vẫn đứng lặng ở đó. Để làm gì nhỉ?

Suy nghĩ về những gì đã và đang xảy ra xung quanh tôi? Tôi cảm thấy bối rối, thực sự bối rối khi chứng kiến tất cả. Và rốt cục có nghĩ ra được điều gì không ? Tôi chợt nhận ra rằng, mình đang rất lạnh, cả thể xác lẫn tâm hồn. Và tôi không đứng lặng dưới mưa nữa.

Cũng chợt nhận ra rằng, cuộc sống thực ra rất đơn giản, chỉ có suy nghĩ của con người mới làm cho nó phức tạp lên thôi!